Xukhômlinski từng nói: “Con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra để in dấu lại trên mặt đất, in dấu lại trong trái tim người khác”. Mở đầu câu nói ý nghĩa ấy là chính sự khát khao cống hiến và sự nhiệt huyết của tuổi trẻ dành cho những mảnh đời kém may mắn. Kể từ khi thành lập tính đến nay đã tròn 10 năm, Công ty Luật TNHH Giải Pháp Việt đã luôn đồng hành cùng cộng đồng với mong muốn góp một phần nhỏ sức lực của mình để tiếp thêm động lực giúp đỡ những mảnh đời còn khó khăn, bất hạnh thêm vững tin vào cuộc sống.

Tiếp nối chuỗi hoạt động vì cộng đồng, dưới cái nắng, cái gió của biển vào một ngày hè đẹp trời tháng sáu, Công ty Luật TNHH Giải Pháp Việt tiếp tục cuộc hành trình của mình để đi đến “TRUNG TÂM NUÔI DƯỠNG NGƯỜI GIÀ NEO ĐƠN”, ngụ tại ấp An Thạnh, Xã An Ngãi, Huyện Long Điền, Tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu trao tặng những thương yêu và tình cảm quý báu đến các cụ già neo đơn, khuyết tật.

Ông Nguyễn Văn Phiệt – Giám đốc Trung tâm cho biết: “Hiện nay, Trung tâm đang nuôi dưỡng hơn 100 cụ già, kinh phí hoạt động của Trung tâm được Nhà nước hỗ trợ, tuy nhiên, vẫn còn gặp rất nhiều khó khăn. Các cụ vào đây có nhiều nguyên nhân khác nhau nhưng giữa họ có một điểm chung đó là đều có hoàn cảnh hết sức bất hạnh và mỗi câu chuyện của họ là một câu chuyện đời đong đầy phiền muộn. Nào ai muốn phải xa rời những người thân yêu bên cạnh, nào ai muồn về già lại một mình giữa biển trời mênh mông, không con, không cháu chăm sóc. Cảm thông và hiểu được những hoàn cảnh mất mát ấy, Trung tâm đã trở thành mái nhà cho những cụ già có hoàn cảnh khó khăn, neo đơn trú ngụ trước khi trở về bình yên trong lòng đất mẹ.

Được dịp chia sẻ cùng Chúng tôi, cụ Trần Văn Ngà tâm sự:

– Tui sống cùng các con của mình, nuôi chúng nó ăn học, đến khi thi đại học, chúng nó rớt, nên bỏ học để đi tìm miếng ăn. Thấy các con khổ quá, tui bỏ nhà ra đi và không cho chúng nó biết. Tui sống ở đây được 7 năm rồi, cũng hổng có ai đến thăm, lâu lâu có đoàn từ thiện đến cho quà, tụi tui vui lắm.

– Chúng tôi hỏi cụ tiếp: “Cụ sống ở đây lâu vậy, chắc thấy nhiều cụ “về Trời” lắm hả cụ?”

– Cụ đáp: “Chết đều đều cô cậu ơi! Bị té, bị tai biến. Khi chết thì người ta đem ra nhà quàng. Tụi tui còn đi đứng được, còn đỡ hơn mấy ông bà bị liệt nằm một chỗ, thấy đau lòng lắm. Tụi tui chỉ mong, nếu Trời Phật thương thì rước đi nhẹ nhàng, chứ đừng để nằm một chỗ như thế, đau đớn và cực khổ cho Trung tâm lắm!”

Nghe cụ nói, bầu không khí chùn xuống và lắng đọng. Tuy vậy nơi đây luôn giữ được một bầu không khí ấm áp, thân tình giữa những con người có cùng hoàn cảnh với nhau. Những gương mặt già nua, khắc khổ luôn giữ được nét thân thiện, dễ gần nhưng vẫn ẩn chứa trong đó nỗi đau dằng dặc của một đời trải nghiệm. Ngần ấy tuổi trong cuộc đời, có lẽ họ đã trải qua biết bao đau khổ, những bất hạnh, những nỗi đau đã đẩy họ vào bước đường cùng lìa xa mái ấm, xa rời người thân. Cuộc đời họ giờ như ngọn đèn trước gió lung lay, họ chỉ còn biết mong chờ vào tình yêu thương, vào vòng tay mở rộng của những tấm lòng nhân ái. Lẽ ra các cụ vẫn có quyền được hưởng hạnh phúc của tuổi già nhưng tại sao các cụ lại phải lầm lũi cô đơn như vậy?

Xin được trích lời của bài hát “Bài không tên số 4” của nhạc sĩ Vũ Thành An để kết thúc câu chuyện về Trung tâm nuôi dưỡng người già neo đơn: “Triệu người quen có mấy người thân? Khi lìa trần có mấy người đưa?”

Rồi mai này họ ra đi, liệu có giọt nước mắt của người thân nào đưa tiễn? Họ sống như thế nào nếu không có những tấm lòng từ bi? Những câu hỏi này, những nỗi đau này làm cho trái tim của từng thành viên Giải Pháp Việt phải thổn thức và suy ngẫm…

Thông tin liên hệ:

TRUNG TÂM NUÔI DƯỠNG NGƯỜI GIÀ NEO ĐƠN

Địa chỉ: Xã An Ngãi, huyện Long Điền, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu

Điện thoại: 0254 3671 873

Share

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *